April 30, 2026
CHÚNG TA XỨNG ĐÁNG CÓ MỘT CUỘC SỐNG TỐT HƠN Tôi từng chứng kiến nhiều người, khi biết mình bị Parkinson, vội vã đi tìm bác sĩ giỏi nhất, mua thuốc đắt tiền nhất với hy vọng “bệnh sẽ hết”. Tôi hiểu, vì tôi cũng từng như vậy – hoang mang, sợ hãi và đặt hết niềm tin vào một toa thuốc. Nhưng rồi tôi nhận ra một điều: Thuốc chỉ giúp làm giảm triệu chứng – còn muốn sống khỏe, sống có chất lượng, thì phải học cách quản lý bệnh. Giống như bạn, tôi từng chỉ chăm chăm hỏi người khác: “Anh uống thuốc gì mà trông khỏe thế?” Nhưng sau này tôi mới hiểu, câu hỏi đúng phải là: “Anh đã làm gì để giữ được sức khỏe như vậy?” Parkinson không đơn giản là chuyện uống thuốc đúng giờ. Nó là cả một hành trình dài – nơi người bệnh vừa là bệnh nhân, vừa là người thầy của chính mình, vừa là một chiến binh. Bạn phải tự học. Bạn phải tập luyện. Bạn phải lắng nghe cơ thể mình mỗi ngày. Bạn phải biết hôm nay nên ăn gì, ngủ ra sao, làm gì khi bị OFF… Và bạn cũng phải học cách bình tĩnh, học cách không hoảng sợ khi tay bỗng run lên, khi người cứng lại, khi đêm ngủ không yên. Tôi vẫn nhớ… Hồi nghe tin ca sĩ Tô Thanh Phương bị Parkinson, tôi chủ động gọi cho gia đình anh – vì trước đây anh từng đến studio của tôi thu âm. Tôi muốn giúp, muốn chia sẻ kinh nghiệm thật lòng. Nhưng người thân anh nói: “Cảm ơn anh… nhưng không cần đâu. Có bác sĩ rồi.” Tôi lặng đi một lúc. Không phải vì buồn. Mà vì tôi hiểu – cho đến khi nào mọi người còn nghĩ rằng chỉ cần bác sĩ là đủ, còn thuốc là phép màu, thì bệnh nhân vẫn sẽ còn phải vất vả. Nếu bạn đang loay hoay, hãy bắt đầu lại từ chính câu hỏi: “Mình có thể làm gì cho chính mình hôm nay?” Tôi tin rằng: Chúng ta xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn – dù phải sống cùng Parkinson. Tùng Mix, từ Thái Lan, 26.07.2025

About The Author

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Wordpress Social Share Plugin powered by Ultimatelysocial