Đã hơn bốn ngày, hơn 20 lần thử thuốc. Mỗi lần uống xong, mình lại ngồi chờ. Khoảng 20–30 phút sau, cơ thể bắt đầu có tín hiệu “on”. Cứ như vậy, lặp đi lặp lại.
Và chính trong những khoảnh khắc chờ đợi ấy, mình chợt hiểu ra:
Tại sao trước đây uống thuốc, tuân thủ đúng mọi chỉ dẫn y khoa, mà hiệu quả vẫn mờ nhạt.
Có lẽ, đáp án không nằm ở cách uống… mà nằm ở chính loại thuốc.
Ngày trước, trong ca khúc Thuốc tốt, mình từng viết:
“Thuốc tốt chưa chắc đắt tiền. Thuốc đắt tiền chưa chắc là thuốc tốt.”
Nhưng bây giờ, sau trải nghiệm này, có lẽ mình phải tự chỉnh lại:
- Thuốc tốt, thường… rất đắt tiền.
- Nhưng thuốc đắt tiền thì chưa chắc đã là thuốc tốt.
Cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm thấy câu trả lời, vừa có chút chua chát. Nhẹ nhõm vì mình không còn phải nghi ngờ hay tự trách bản thân nữa. Chua chát vì hóa ra, để tìm được “thuốc tốt”, đôi khi cái giá phải trả lại cao hơn mình tưởng.
Nhưng thôi, ít nhất thì mình đã hiểu rõ hơn về hành trình chữa lành của mình. Và có lẽ, hiểu được sự thật cũng đã là một liều thuốc cho tâm trí rồi.
Tung Mix, trưa 18.08.2025
