CÒN HƠN CẢ THUỐC
Mỗi khi có một thành viên rời khỏi cộng đồng Parkinson Việt Nam, những ai thực sự tâm huyết đều không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Chúng ta có thể hiểu và chấp nhận nếu một số người rời đi vì không đạt được những kỳ vọng cá nhân hay mục tiêu riêng. Nhưng điều khiến tôi tiếc nuối nhất là những thành viên rời đi vì chưa thật sự cảm nhận được hết giá trị, ý nghĩa của cộng đồng mà chúng ta đang xây dựng cùng nhau.
Tôi đã từng được chia sẻ rằng: “Cộng đồng chỉ nên tập trung vào việc chia sẻ kiến thức điều trị bệnh, không nên lan man sang những chuyện khác.” Có lẽ người bạn ấy chưa cảm nhận được hết điều kỳ diệu ẩn chứa trong một lời chào buổi sáng, một lời chúc ngủ ngon, hay những câu hỏi thăm, động viên nhau đơn giản mà chân thành mỗi ngày.
Có thể bạn ấy chưa từng trải qua hay chứng kiến niềm vui giản dị nhưng sâu sắc trong những chuyến đi, những cuộc hội ngộ tràn đầy tình người – nơi bệnh tật bị đẩy lùi bởi sự sẻ chia và đồng cảm.
Bởi cộng đồng Parkinson Việt Nam không chỉ dừng lại ở việc quan tâm đến sức khỏe thể chất của người bệnh. Chúng tôi quan tâm đến cả tinh thần, đời sống tình cảm, và đặc biệt là quan tâm đến những thành viên trong gia đình của nhau.
Những gì chúng ta trao cho nhau không phải là thuốc, nhưng nhiều khi hiệu quả của chúng còn hơn cả thuốc. Bởi đôi khi, một lời chúc đúng lúc, một tin nhắn ấm áp có thể là điểm tựa giúp ai đó vượt qua một ngày dài canh giờ uống thuốc, gồng mình chịu đựng cơn đau, đối diện với nỗi cô đơn.
Với tất cả những gì đã và đang diễn ra, tôi tin rằng: Tình người chính là liều thuốc quý giá nhất mà chúng ta – những người đồng cảnh – có thể trao cho nhau trong hành trình này.
Một lần nữa, cảm ơn tất cả vì đã đồng hành, vì đã tin tưởng, vì đã giữ lấy nhau bằng tình thương.
Thân ái,
TÙNG MIX, 26.07.2025
